Có những chuyến đi không chỉ đơn thuần là sự di chuyển về địa lý, mà còn là hành trình đi sâu vào tâm khảm, để lại những rung động khó quên của tuổi học trò. Chuyến hành trình quân sự 2 ngày 1 đêm vừa qua của đại gia đình K50 THPT Phạm Hồng Thái chính là một thước phim như thế – một thước phim ngắn nhưng chứa đựng biết bao cung bậc cảm xúc, từ sự trang nghiêm nơi đền đài di sản đến những giọt mồ hôi trên thao trường, và cả những giọt nước mắt vì lưu luyến khi phải chia tay màu áo lính. Đồng thời đây cũng là một chuyến hành trình giúp các em trở nên thấu hiểu, cảm thông, cùng nhau đoàn kết, phấn đấu những mục tiêu mà nhà trường đã đề ra.
Mở đầu hành trình, khi những chiếc xe lăn bánh rời xa mái trường Phạm Hồng Thái thân yêu, lòng các em vẫn còn rộn ràng những xôn xao của tuổi trẻ. Điểm dừng chân đầu tiên là mảnh đất Sóc Sơn linh thiêng – nơi "Về miền di sản". Giữa không gian trầm mặc của thôn Phù Linh, lễ dâng hương Thánh Gióng – Phù Đổng Thiên Vương đã chạm đến sợi dây cảm xúc sâu kín nhất trong lòng mỗi học sinh. Đứng trước anh linh của bậc tiền nhân, nhìn khói hương trầm bảng lảng, các em thấy lòng mình lắng lại. Đó là giây phút niềm tự hào dân tộc và lòng biết ơn tổ tiên bỗng trở nên hữu hình hơn bao giờ hết, nhắc nhở mỗi "người con" của gia đình Phạm Hồng Thái về trách nhiệm bảo vệ và dựng xây non sông mà cha ông đã dày công gìn giữ.




Rời xa không gian tĩnh lặng ấy, chuyến xe tiếp tục đưa chúng tôi đến với Trung tâm của trường Đại học Điện lực. Khoảnh khắc diễn ra Lễ giao – nhận học sinh, khi đại diện nhà trường ký kết bàn giao, chúng tôi hiểu rằng mình không còn là những cô cậu học sinh tinh nghịch thường ngày, mà đã chính thức trở thành những "tân binh" thực thụ. Buổi chiều hôm ấy, dưới cái nắng của thao trường, bài học đầu tiên không phải là kiến thức sách vở mà là "kỷ luật thép". Những đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút, nay lóng ngóng tập gấp chăn màn sao cho vuông thành sắc cạnh, tập sắp đặt nội vụ sao cho ngăn nắp, gọn gàng. Tiếng hô "Nghiêm - Nghỉ - Chào…", những bước chân đội ngũ chưa thật đều, những cái quay trái, quay phải còn lúng túng... tất cả đều thấm đẫm mồ hôi nhưng lại rạng rỡ nụ cười. Chính sự tỉ mỉ, nghiêm túc ấy đã rèn giũa cho chúng tôi một tác phong mới, một bản lĩnh mới của những người lính trẻ.




Học sinh được hóa thân trở thành những người lính thực thụ trên thao trường. Và có lẽ, một trong những mảnh ghép lắng đọng nhất, đời thường nhất nhưng lại chạm đến trái tim của mỗi chúng tôi chính là những bữa cơm mang đậm hơi thở quân ngũ. Giữa cái nắng gió của thao trường, tiếng còi báo giờ ăn vang lên như một nhịp cầu nối liền sự mệt mỏi với sự ấm áp của tình đồng đội. Ăn xong các em tự mình rửa bát, bảo quản bát của mình cho bữa sau…Điều này giúp các em hiểu thêm về tinh thần tự giác, tiết kiệm và sẻ chia.



Hình ảnh các em học sinh vui vẻ, hào hứng tự tay rửa bát sau giờ ăn cơm.
Sang ngày thứ hai, khi tiếng còi báo thức vang lên lúc 5h30, một trải nghiệm hoàn toàn mới lại bắt đầu. Chúng tôi thức dậy khi sương còn chưa tan, cùng tập thể dục và nạp năng lượng cho một ngày "Hội thao" đầy kịch tính. Từ những bài học sinh tồn như kỹ năng phòng cháy chữa cháy, thoát hiểm, cho đến những giây phút nghẹt thở khi tham gia bắn súng trải nghiệm với thiết bị TLAK hiện đại – cảm giác tiếng nổ vang lên và độ giật của báng súng vào vai khiến ai nấy đều vừa hồi hộp, vừa phấn khích. Những trò chơi quân sự vượt vật cản liên hoàn đã biến chúng tôi thành những chiến sĩ dũng cảm, biết hy sinh vì tập thể, biết cổ vũ cho đồng đội đến khản cả cổ. Và rồi, chuyến tham quan Trung tâm Thực hành Hệ thống Điện đã mở ra cho chúng tôi những chân trời tri thức mới, khép lại một chuỗi hoạt động đầy ý nghĩa và bổ ích.



Nhưng có lẽ, điều đọng lại sâu sắc nhất trong ký ức của mỗi người chính là đêm Gala với sự bùng nổ của cảm xúc. Sau một ngày dài mệt mỏi với súng đạn, thao trường, ánh đèn sân khấu bừng sáng đã xóa tan mọi khoảng cách. Những tiết mục văn nghệ tài năng của chính chúng tôi, cùng sự xuất hiện đầy bất ngờ của hai khách mời đặc biệt là ca sĩ Huy Vĩnh và Thoại Nghi, đã biến đêm Gala thành một lễ hội của âm nhạc và tình đồng đội. Chúng tôi đã cùng hát, cùng reo hò, cùng nắm tay nhau dưới bầu trời đêm, cảm nhận hơi ấm của sự đoàn kết len lỏi qua từng nhịp thở. Đó là khoảnh khắc mà sự mệt mỏi nhường chỗ cho niềm hạnh phúc vỡ òa, cho sức trẻ và thanh xuân, là lúc chúng tôi thấy mình xích lại gần nhau hơn dưới mái nhà chung Phạm Hồng Thái.





Trước ngày trở về Hà Nội, một buổi tư vấn Hướng nghiệp vô cùng chuyên nghiệp và bổ ích đã được trường ĐH Điện Lực dành tặng cho chúng tôi – những cô bé, cậu bé còn bỡ ngỡ vừa bước chân vào cánh cổng trường cấp 3, khi chưa có định hướng cụ thể về ngành nghề tương lai. Sau buổi tư vấn hướng nghiệp đầy thú vị, mới mẻ và hấp dẫn, chúng tôi đã có thêm những hiểu biết để trang bị cho hành trình sắp tới.


Giờ đây, khi đã trở về với nhịp sống thường ngày, khi màu áo lính đã được xếp gọn trong ngăn tủ, nhưng cảm giác bồi hồi, lưu luyến vẫn còn vẹn nguyên. Các em sẽ nhớ đến tiếng còi tập trung, nhớ vị cơm hành quân giản dị, nhớ cả những nụ cười tỏa nắng trên thao trường đầy nắng gió. Chuyến đi 2 ngày 1 đêm không dài, nhưng nó đã đủ để biến những cá nhân riêng lẻ thành một tập thể gắn kết, biến những suy nghĩ non nớt trở nên chín chắn hơn. Cảm ơn chuyến trải nghiệm đã cho các em một "khoảng lặng" quý giá để trưởng thành, để thêm yêu màu xanh áo lính và thêm tự hào là học sinh của mái trường Phạm Hồng Thái. Kỷ niệm này sẽ mãi là một phần thanh xuân rực rỡ nhất, luôn nhắc nhở các em về một thời tuổi trẻ đã từng "cháy" hết mình như thế.
Một số hình ảnh đẹp trong chuyến trải nghiệm Quân sự:
















