K27 PHT - 20 NĂM NGÀY TRỞ VỀ
- Thứ ba - 11/11/2025 09:13
- In ra
- Đóng cửa sổ này
Kí ức hiện về chỉ mới như ngày hôm qua thôi, chúng tôi còn là những cô cậu học trò hồn nhiên, chạy ùa qua cổng trường khi trống tan học vừa vang lên... Vậy mà nay, thời gian đã lặng lẽ khắc lên mỗi người dấu ấn của tuổi trưởng thành.
Hai mươi năm — một quãng dài đủ để đời người đổi thay, nhưng không thể xóa nhòa những kỷ niệm của một thời áo trắng.
Hai mươi năm — một quãng dài đủ để đời người đổi thay, nhưng không thể xóa nhòa những kỷ niệm của một thời áo trắng.
HỘI CỰU HỌC SINH K27 ( NIÊN KHÓA 2002 -20025)
20 Năm – Ngày trở về
20 Năm – Ngày trở về
“Đã hai mươi năm kể từ ngày các con rời xa thầy cô, rời xa mái trường này…
Hôm nay nhìn thấy các con trở về, lòng cô xúc động lắm. Cô vẫn luôn mong có ngày được gặp lại những gương mặt thân quen năm nào. Hai mươi năm – quãng thời gian đủ để mỗi người đi qua biết bao đổi thay, trưởng thành và vững vàng hơn trong cuộc sống. Nhưng cô tin rằng, đâu đó trong trái tim các con vẫn còn nguyên vẹn hình bóng tuổi học trò – cái hồn nhiên, tinh nghịch, trong sáng của những năm tháng xưa. Với thầy cô, sự trưởng thành và thành đạt của các con hôm nay chính là món quà quý giá nhất, là niềm tự hào và hạnh phúc không gì có thể sánh được.”
Lời chia sẻ thật xúc động của cô chủ nhiệm đã in sâu trong tâm trí chúng tôi, suốt từ ngày 20/10 mời cô sắp xếp về dự chương trình.
Và hôm nay, ngày 9/11/2025 tại ngôi trường mang tên Phạm Hồng Thái, những bước chân quen thuộc lại vang lên — không phải của lứa học trò hôm nay, mà là của những người con đã từng lớn lên từ nơi này, Niên khóa 2002–2005, trở về sau hai mươi năm ra trường.

Những cơn mưa bất chợt giăng mờ sân trường, nhưng không gì có thể làm nguội đi sức nóng của tình thầy trò trong buổi hội ngộ. Mưa rơi trên vai áo, trên mái tóc, mà ai cũng vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Những chiếc ô được san sẻ, những bàn tay nắm chặt, những câu chuyện cũ vang lên trong tiếng mưa rì rào – tất cả tạo nên một khung cảnh thật đẹp, thật xúc động. Giữa không gian ấy, dường như tình cảm của thầy cô và học trò càng thêm ấm áp hơn.
Kí ức hiện về chỉ mới như ngày hôm qua thôi, chúng tôi còn là những cô cậu học trò hồn nhiên, chạy ùa qua cổng trường khi trống tan học vừa vang lên... Vậy mà nay, thời gian đã lặng lẽ khắc lên mỗi người dấu ấn của tuổi trưởng thành.
Hai mươi năm — một quãng dài đủ để đời người đổi thay, nhưng không thể xóa nhòa những kỷ niệm của một thời áo trắng.
Buổi hội khóa hôm nay như một chuyến tàu ngược dòng, đưa tất cả trở lại với tháng năm rực rỡ: nơi có những bài kiểm tra bất ngờ, những trò tinh nghịch tuổi học trò, những buổi tan trường mưa ướt vai, và cả những ánh mắt thầm thương, lén giấu trong trang vở, để rồi đã có 15 cặp đôi đã thành vợ chồng hạnh phúc từ mái trường Phạm Hồng Thái thân yêu.
Giây phút tri ân thầy cô là khoảnh khắc khiến nhiều người không kìm được cảm xúc, có những giọt nước mắt của hạnh phúc đã hòa cùng những giọt mưa.
Giữa sân trường, những mái tóc bạc của thầy cô lấp lánh dưới mưa bụi tháng 11 – như những giọt thời gian lặng lẽ rơi, chứng nhân cho biết bao thế hệ học trò trưởng thành.
Từng lời tri ân vang lên nghẹn ngào mà chân thành: “ Một thời để nhớ, một đời ghi ơn”
Buổi gặp mặt kết thúc trong tiếng cười, nhưng trong mỗi ánh mắt đều vương một nỗi lưu luyến khó tả. Bởi hơn cả một buổi hội ngộ, đó là một hành trình trở về – trở về với ký ức, trở về với chính bản thân mình của hai mươi năm trước.
Thanh xuân có thể qua đi, nhưng tình bạn, tình thầy trò – những yêu thương chân thành này – thì vẫn còn mãi!
Dấu son kỷ niệm 20 năm này sẽ mãi mãi khắc sâu trong tim! ❤️




































