PHẠM HỒNG THÁI TÔI YÊU – TÁC GIẢ CÔNG HOÀNG PHƯƠNG ANH LỚP 11D4

0
84

Bước chân vào cánh cổng trường Phạm Hồng Thái, thực là một điều tôi không thể
ngờ tới.
Bởi vậy, trong lần đầu tiên đến trường, ấn tượng của trường đối với tôi, hầu hết toàn
bộ là không tốt: sân trường có vẻ hơi nhỏ, khi tập trung sẽ thật khó ngồi; đường vào
trường thật nhỏ quá, vô cùng bất tiện; kiến trúc của trường chẳng có điểm gì nổi trội…
So với những trường top đầu mà một vài người bạn của tôi học, kỳ thực lần đầu nhìn,
cảm giác thua kém rất nhiều. Tôi khi ấy nghĩ bụng, cố gắng tại đây học một hồi, rồi
chuyển sang một trường khác là ổn rồi.
Cho đến khi phân lớp, tâm trạng của tôi càng thêm phần sầu nào. Tôi được phân cùng
lớp với một cô bạn, cô bạn mà tôi có xích mích vô cùng sâu đậm từ trước đó. Lúc ấy tôi
cảm thấy rất xấu hổ. Trước đó, tôi còn có thể ngẩng cao đầu tự mãn trước bạn ấy, rằng
bản thân tôi chắc chắn sẽ học ở một trường THPT top đầu thành phố, thế nhưng cuối
cùng lại thành chung một trường, chung một lớp. Mang tâm trạng đầy tự ti, sầu não, tôi
bước vào lớp. Trong thoáng chốc sự tự ti của tôi đã biến mất, tôi là người có kết quả thi
đầu vào tốt nhất lớp, được bổ nhiệm chức vụ Lớp phó học tập, giáo viên chủ nhiệm của
chúng tôi – cô Như Mai – lại là bạn tốt của mẹ tôi. Có thể nói, tôi đã phần nào tự tin hơn;
gặp được các bạn cùng lớp cũng khiến tôi thêm kỳ vọng vào 3 năm cấp 3 của mình.

2

Từ đó, tôi đã có cái nhìn tích cực hơn về mái trường Phạm Hồng Thái: tuy trường
nhỏ, nhưng có nhiều cây, khi trời nắng tập trung vẫn mát mẻ; tuy đường vào trường bé,
nhưng trường cũng có thể tính thuộc vùng trung tâm thành phố, rất tiện khi cùng bạn bè
đi chơi, ăn uống; kiến trúc nhà trường không mới mẻ, nhưng đứng trên hành lang dễ
dàng nhìn thấy những khóm hoa với khoảng cách thật gần, hơn nữa không gian cũng
sạch sẽ…

Tôi dần quen với cuộc sống của một học sinh cấp 3, cũng quen dần với ngôi trường
Phạm Hồng Thái. Tôi có những người bạn mới, những xích mích năm xưa cũng đều
phai mờ. Tôi cảm thấy mỗi người thầy, người cô trên bục giảng đều nhiệt huyết, hết
lòng giảng dạy cho chúng tôi. Tôi cảm thấy rất vui, thế nhưng, dường như trong lòng tôi
vẫn có một nút thắt chưa thể tháo bỏ. Bởi ngôi trường kia, đã là mục tiêu, mơ ước của
tôi từ rất lâu trước đó, nên tôi vẫn mong muốn có cơ hội được đến đó học. Và rồi, có
một bước ngoặt trong tâm tưởng của tôi. Đó là chuyến đi chơi Hạ Long, chúng tôi cùng
nhau ra bờ biển, vui chơi, trò chuyện. Và khi toàn trường xếp thành vòng tròn cùng
nhau chụp ảnh kỷ niệm, mỗi người đều hô vang: “Tôi yêu Phạm Hồng Thái”, tôi hô lên
vô cùng dõng dạc, không chút ngại ngùng. Đó là âm thanh cất lên từ trái tim tôi; tôi, với
tất cả niềm tự hào, hạnh phúc và tình yêu với Phạm Hồng Thái, đã cất lên lời yêu mà
đời này tôi đã không nghĩ rằng mình có thể. Tuy khi ấy, tôi vào trường còn chưa được

3

bao lâu, nhưng có lẽ bởi vì sự yêu quý của bạn bè, sự tận tâm của thầy cô, đã nhanh
chóng cảm hoá tâm hồn tôi. Cũng trong tối hôm ấy, dưới ánh lửa trại bập bùng, tôi vô
cùng rõ ràng với bản thân, tôi yêu thích mái trường Phạm Hồng Thái, tôi cũng không
còn muốn rời xa nơi đây nữa.
Đây đã là năm thứ 2, tôi học tại mái trường Phạm Hồng Thái. Phạm Hồng Thái đã trở
thành mái nhà thứ 2 trong lòng tôi. Thực chất, mỗi khi nhắc đến thất bại trong kỳ thi vào
lớp 10, trong lòng tôi vẫn không khỏi nhói lên chút thương tâm, nuối tiếc. Nhưng tôi
không hối hận hay cảm thấy đáng buồn khi học tại ngôi trường Phạm Hồng Thái. Nơi
đây lưu giữ những khoảnh khắc quý giá trong những năm thanh xuân tươi đẹp của
cuộc đời, tôi sẽ mãi yêu và trân trọng. Dù cho sau này, mái trường có thay đổi ra sao, ý
nghĩa của nó trong lòng tôi vẫn vậy, vẫn là tình yêu hết sức đặc biệt đầu tiên trong cuộc
đời của tôi.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm, chúc cho trường THPT Phạm Hồng Thái ngày càng đạt
nhiều thành tích, các thầy cô sức khoẻ dồi dào để đưa học sinh băng qua chuyến đò tri
thức, dẫn lối đến tương lai xán lạn.

Ngày 1, tháng 11, năm 2021